Trưng bày nghệ thuật

Phố Thị Mơ

 

Giám tuyển: Đỗ Tường Linh | Nghệ sĩ: Nguyễn Ngọc Liêm| Thời gian: 09/08/2022 - 04/09/2022

Giới thiệu

Người viết: Eléonore Tran

Trên chiếc scooter của mình, Nguyễn Ngọc Liêm lang thang khắp các con đường ngõ hẻm vùng ven đô thị Sài Gòn. Đôi khi, bóng của một nhánh cây hay đơn giản chỉ là những khu nhà lộn xộn cũng đủ thu hút tầm mắt Liêm, thôi thúc anh dừng chân.

“Phố Thị Mơ” trưng bày góc nhìn về sự va chạm giữa cảnh quan đô thị và thiên nhiên mà anh bắt gặp trong những lần rong ruổi ấy. Những quan sát riêng tư đã hoá thành những khung cảnh bí mật, nơi người nghệ sĩ vẽ thành phố bằng những màu sắc sinh ra từ trí tưởng tượng, và tác phẩm trở thành những lời chứng mơ mộng cho một vẻ đẹp rất riêng của kiến trúc đô thị Sài Gòn.  

Ngày nay, sự phát triển của các ứng dụng bản đồ và GPS đã là phẳng địa hình thành phố, gián tiếp xóa sổ gần như mọi khả năng đi chệch khỏi lộ trình tối ưu do hệ thống định sẵn. Từ điểm A đến B, ta không còn lựa chọn đi đường vòng, mà chỉ đi với một điểm đến cụ thể. Du lịch đại trà càng phản ánh rõ rệt thói quen này, khi chúng ta chỉ mong đi bằng hết những thắng cảnh “cần xem”, không còn không gian cho những cuộc dạo chơi, hay những khám phá thơ mộng nữa. 

Tách mình khỏi xu hướng ấy, Liêm di chuyển bất cứ lúc nào, dù ngày hay đêm, chẳng cần tới những bản đồ hay chỉ dẫn. Ngước lên trời, anh quan sát những điều - mà đối với nhiều người - chỉ là khung cảnh rất đỗi bình thường trong đời sống sinh hoạt của họ. Thật khó để bắt gặp sự ‘“sống” và “động” hiện hữu trong tranh của anh. Những chiếc xe tấp nập trên đường phố nay đã biến mất, không còn con người, cũng chẳng còn sự chuyển động nào bên ngoài những ô cửa sổ.

Song, hãy còn tiềm ẩn một sự vận động vô hình nào đó bên trong những khung cảnh đô thị ấy. Ở tranh Liêm, những con phố trở thành vắng lặng, nằm im lìm trong một khung hình lãng mạn mà dường như chỉ riêng nghệ sĩ mới nắm bắt được, để rồi dẫn dắt người xem cùng suy ngẫm về những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống bình dị hằng ngày. Hay, nhìn vào những khung cửa sổ, dù đóng kín nhưng những chi tiết trên tấm toan vẫn khơi gợi nhiều về những sinh hoạt thường nhật bên trong. Cây cối, cỏ hoa dường như cũng không còn vô tri mà có đời sống riêng của chúng, một vòng tuần hoàn cứ xanh tươi rồi héo úa trong lặng lẽ, thân và tán lá rũ xuống, nhắc nhở chúng ta về thời gian đã qua và để lại những nốt cuối cùng của một hương thơm sầu muộn.

Xem Catalogue Triển lãm