
Trưng bày nghệ thuật
Còn lại gì phía sau trực tràng - Chương 2: Cuộc bài tiết vĩ đại
Họa sỹ: Tèo Phạm | Thời gian: 09/08/2023 - 13/08/2023
Giới thiệu
Tìm nguồn cảm hứng từ những nhà triết học như Martin Heidegger và Friedrich Nietzsche, những tác phẩm đầy màu sắc của Tèo Phạm (1996) để lại ấn tượng đầu tiên trong người xem với cụm từ “bài tiết”. Anh hướng tới lối sáng tác tự nhiên, chủ ý không can thiệp nhiều về mặt nội dung hay gò ép kĩ thuật, và gọi quá trình sáng tác của mình là bài tiết tinh thần - một cuộc bài tiết vĩ đại, ngụ ý tính tuần hoàn trong những gì tinh thần tiếp nhận rồi tạo ra, căn nguyên và kết quả.
Quan sát “mình như là một sản phẩm bài tiết của đồ vật xung quanh”, Tèo chủ yếu tái chế lại vật dụng hằng ngày như giấy báo, giấy bồi hay bìa carton, lượm lặt “ve chai” từ những xó xỉnh và kết cấu chúng theo cách bền vững. Thử thách bản thân với những nguyên vật liệu có sẵn trong nhà, Tèo mang lại cho những thứ bị coi là “phế liệu” một cuộc đời mới, với tâm thế quý trọng cái ít được để ý. Chính những điều nhỏ bé tạo thành nên thế giới rộng lớn, và Tèo - dẫu tiếp nhận và được truyền cảm hứng bởi các ý tưởng triết học lớn lao - lại đặt cho mình những câu hỏi rất riêng và dung dị về mối quan hệ với những con người khác, những món đồ vật quanh mình. “Tại sao chúng ta tạo ra quá nhiều thứ để phục vụ cho mình để rồi vứt chúng đi, khiến chúng biến mất? Liệu chúng ta có thể tôn trọng và đem đến cho chúng một cuộc sống khác, một ý nghĩa khác?”
Xuất thân là một họa sĩ biếm họa, Tèo có thể chơi đùa với mọi chủ đề theo cách nhẹ nhàng mà không gay gắt hay cao siêu. Cái thiêng liêng, vì thế, được đem đặt cạnh sự bình dị có phần trần tục của con người; những khơi gợi về tín ngưỡng cổ xưa được đan lồng trong cá tính sáng tạo đầy hóm hỉnh; và các đường nét có phần thách thức lại hòa cùng tâm thế trân trọng những điều bé nhỏ của cuộc sống.
Coi những sáng tác là nhật ký lưu giữ cảm xúc, Tèo muốn kháng cự lại guồng quay của tiêu thụ, dù là trong đời sống đang bão hòa thông tin hay trong sáng tạo. Một cách vô thức, con người, “tiêu hóa“ ngày càng nhanh hơn và nhiều hơn – cảm nhận nghệ thuật cũng có nguy cơ dừng lại ở bề mặt thị giác. Trong nỗ lực tách mình khỏi những vòng xoáy ấy, Tèo chọn chậm lại để điều hòa tinh thần của mình và cảm nhận rõ hơn tinh thần của vạn vật.